5.
“Văn Dương.” nửa đêm tôi gõ cửa phòng cậu ấy. Cậu ấy bật đèn chẳng nói câu nào, ngồi xuống với khuôn mặt tỉnh táo.
“Chưa ngủ à?” tôi do dự đi vào rồi đứng bên giường.
“Chưa. Chuyện gì?” ngắn gọn và lãnh đạm.
"Văn... Văn Dương, tớ muốn ngủ với cậu."
Cậu ấy kinh ngạc nhướn mày, "Hả?"
“Tớ... tớ lạnh.” tôi run lập cập. Chỉ mặc mỗi áo ngủ, chân không thèm xỏ dép, đứng trên nền đất thấy lạnh thấu xương.
"Để tớ cho mượn túi chườm nóng." đôi môi mỏng hơi nhếch lên, cậu ấy toan bước xuống giường.
“Văn Dương...” tôi vội nắm lấy cánh tay cậu ấy. “Tớ, tớ chỉ ngủ thôi... tớ sẽ không làm gì...”
“Tớ không quen ngủ hai người.” cậu ấy đứng lên đi tìm dép. ”Chờ chút, tớ đi đun nước cho...”
Tôi ôm lấy lưng cậu ấy, bám cứng. Tôi nghe thấy giọng mình gần như cầu xin, “Văn Dương, giúp tớ đi... Tớ sẽ nằm yên, sẽ không quấy rầy cậu, Văn Dương...”
Im lặng một giây.
“Thôi đi.” cậu ấy lạnh nhạt nói, gỡ tay tôi trên lưng ra.
Tôi nhìn ngón tay từng ngón từng ngón mạnh mẽ bị tách ra, đột nhiên không khống chế được bản thân.
“Cậu... cậu có thành kiến với tớ? Tớ sẽ không làm gì với cậu đâu mà cậu phải lo. Cậu sợ tớ như thế... sợ như thế... sao còn muốn ở chung với tớ!”
“Tớ ghét nhất người như vậy, ngoài mặt như không có gì, sau lưng khinh thường người ta... Đồ đạo đức giả...”
Văn Dương lẳng lặng nhìn tôi một lát, không nói tiếng nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-noi-thuoc-ve-vo-xu-kha-tam/2139583/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.