Sau khi ông nội sống lại, toàn bộ tang lễ chuẩn bị từ trước đều bị hủy bỏ. Bố mẹ Tần quyết định ở lại thêm hai ngày chơi với ông nội, cộng với Tần Hạ hôn mê hết một ngày một đêm, tính ra bọn họ đã dừng chân ở nhà cũ hết ba ngày.
Chiều hôm nay phải trở về.
Trước khi đi, ông nội sai sử người giúp việc đi lấy đặc sản quê mang cho bố mẹ Tần mang về. Mẹ Tần miệng từ chối, thân thể hành động vô cùng chân thành, cầm lấy đem về.
Tần Hạ ở cửa phòng ngủ gặp người giúp việc, thấy bà tiến vào phòng chuẩn bị dọn dẹp, cô thuận miệng chào hỏi.
"Chào bác, ông nội cháu trước đây có thuê người giúp việc họ Ngô nào không ạ?"
Người giúp việc nghĩ một chút, nói: "Không có, tôi ở đây làm việc đều được mười năm có lẻ rồi."
Tần Hạ gật gật đầu, nghiêng người nhường chỗ cho bà ta đi vào quét dọn, chính mình đi trở ra.
"Đi lấy cái balo cũng đi lâu như vậy à Hạ Hạ?" Chờ mãi không thấy Tần Hạ mà rốt cuộc đã xuất hiện, Tiền Tú Tuyết không nhịn được nhiều lời một chút.
"Vâng ạ. Cùng với bác giúp việc chào hỏi ạ." Tần Hạ đáp.
Cô nhìn về phía La Đông đứng bên kia, chậm bước chân đi về phía anh.
La Đông thấy cô liền tức khắc mỉm cười, mèo đen ở đầu vai thấy thế cũng "Meo~" một tiếng.
Tần Hạ đứng trước mặt anh, không đầu không đuôi nói: "Người giúp việc hiện tại tên là Đình Nhuệ."
"Ừm"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ngo-anh-trai-toi-la-than-linh-ton-quy/2833633/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.