Phẫn hận dùng đầu đập đập xuống gối đầu, ta đầy mình tức giận.
Ta đâm ta đâm ta đâm chết ngươi đồ củ cải xấu xa!
« Em đang làm gì đó? »
Ta kinh ngạc, ngẩng đầu.
Khổng Văn đang đứng ở cửa phòng, lạnh lùng nhìn nhìn ta.
Ta tựa như tên ngốc trả lời: « Em đang đâm gối đầu.”
Nghĩ rằng hắn sẽ mắng ta ngu ngốc, hoặc là lại đây khi dễ ta một chút, thế nhưng hắn thực không có lương tâm bỏ lại một câu: « Không quấy rầy em, tiếp tục đâm đi. »
Quay đầu bước đi.
Khổng Văn!
Thấy hắn xoay người, lòng ta lập tức trở nên khẩn trương. Chờ khi ta phản ứng được hành động của chính mình thì ta đã nhảy tới phía cửa, từ phía sau ôm chặt lấy thắt lưng hắn. Cho tới bây giờ không nghĩ tới, ta cư nhiên sẽ có hành động mạnh mẽ như vậy, tốc độ cùng sức lực quả thực có thể so sánh với tuyển thủ Olympic.
Ôm lại ta a! Ngươi …. tên chán ghét này!
Hắn không có nghe thấy tiếng nói trong lòng ta, ngược lại động động thắt lưng, tựa hồ muốn đem ta hất ra.
Không cần! Ta không cần!
Hai tay dùng sức còn chưa đủ, hai chân cũng bò lên luôn. Ta tựa như con khỉ đu trên lưng hắn.
« Không phải chán ghét anh sao? » Thanh âm của Khổng Văn lạnh như băng, lòng ta thực sợ hãi cùng khẩn trương.
« Không được đi! »
« Không đi? Không đi anh sẽ làm rất nhiều chuyện em không thích. » Hắn mặc ta đu bám ở trên người hắn, thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-muon-khong-muon-buong/3081608/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.