Lãnh đạm, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Đây là lần thứ hai anh nhìn cô trong đêm nay.
Nam Hạ sợ bị mọi người phát giác, không dám nhìn lâu, vội vàng dời mắt, vừa định lên tiếng thì đã nghe Trần Toàn nói: "Có gì đâu mà ngại ngùng, để tôi nói thay cho."
Trần Toàn nháy mắt, giơ 3 ngón tay: "Ba người".
Nam Hạ:....
Như thể bị bất ngờ trước câu trả lời này, cả phòng lập tức im lặng.
Mỗi người đều theo bản năng nhìn về phía Cố Thâm.
Tất cả mọi người đều biết anh được tính là một người trong số đó, suốt một thời gian dài người này đem vị đại tiểu thư thanh thuần đoan trang Nam Hạ đặt trong lòng bàn tay mà cưng chiều.
Cố Thâm lại dựa ra ghế sofa, chân lại bắt chéo, khóe môi cười cười, bày ra chút vô lại, hoàn toàn thờ ơ với tình huống này.
Điện thoại di động trên bàn rung lên, anh nhận: "Một lát nữa gọi lại cho em sau."
Một người ngồi gần đó lên tiếng ghẹo: "À, là người yêu muốn gọi về sao?"
Cố Thâm cười cười, cầm theo hộp thuốc lá đi ra ngoài. Anh bước ra ngoài, không nhanh không chậm lướt qua lưng Nam Hạ, mang theo một trận gió.
Cô cảm thấy miệng đắng khô, sau lưng cũng nóng lên.
Cô đem tóc dài vén qua một bên, để lộ ra cái gáy trắng nõn, sau đó vươn tay nhấp một ngụm nước khoáng.
Nước lạnh chảy vào thực quản, nhiệt độ sau lưng từ từ giảm xuống.
Chưa đến 10 phút, Cố Thâm đã trở về.
Bên ngoài chắc là vẫn còn mưa, trên tóc anh vẫn còn vươn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/227879/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.