Dưới ánh đèn vàng nhạt ấm áp, Nam Hạ có thể thấy rõ từng đường nét cương nghị trên khuôn mặt Cố Thâm.
Nghe một câu này, cô có điểm hơi nghi ngờ, không biết có phải lần trước giả say rồi lớn mật hôn anh là bị anh phát hiện rồi hay chưa.
Nhưng cô chỉ làm như không biết, lúc này mà thừa nhận thì mất mặt lắm.
Nam Hạ ngước khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt mông lung ngập nước nhìn anh: "... Đã là chuyện mấy năm trước rồi."
Cố Thâm lại cười cười, một chút nghiêm túc cũng không có: "Đúng vậy, là anh để em đợi lâu."
"..."
Tay anh chậm rãi di chuyển, từng tấc từng tất vuốt ve da thịt mềm mại của cô, mang theo điện lưu tê tê dại dại.
Hàng mi cong cong của Nam Hạ khẽ run, cô nghe anh nói: "Biết vậy phải sớm đè em hôn qua một trận ngay từ ngày họp lớp hôm đó."
Thanh âm mang theo đè nén ham muốn cùng mong mỏi.
Anh chuyển tay, dùng sức một chút, lại đem cả người cô nhét vào ngực.
"Vậy có đúng không?"
Nam Hạ chớp mắt, cúi đầu nhẹ nhàng dạ một tiếng.
Vẫn là cái thanh âm ngân nga không dứt kia, Cố Thâm không nhịn được, lần nữa mang theo hơi thở ấm nóng hôn xuống.
Động tác của anh lần này tùy ý hơn rất nhiều, không đợi cô phản ứng đã mạnh mẽ tiến vào.
Hơi thở quấn quýt giao hòa.
Nam Hạ vươn tay ôm lấy cổ Cố Thâm, lớn mật đáp lại anh.
Trước đây cũng vậy, ngoại trừ mấy lần sau, về sau liền nhiệt tình như lửa, không hề ngại ngùng mà bày tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/1047069/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.