Cánh cửa bằng gỗ đàn hương, trần nhà màu xám, tiết trời vào thu lành lạnh, bàn tay anh lúc này nóng hổi.
Cánh môi lại như tỏa nhiệt nóng bỏng.
Cả thế giới đều an tĩnh lại.
Nam Hạ căng thẳng, động cũng không dám động.
Gáy là nơi nhạy cảm của cô, anh cứ thế đánh úp, chóp mũi cũng bá đạo phả ra hơi thở ấm áp, vừa nhột vừa ngứa.
Nam Hạ có chút không biết làm sao, đành nhỏ giọng gọi: "Cố Thâm."
Anh không nghe thấy.
Môi anh cứ vậy quyến luyến chậm rãi di chuyển trên gáy nhỏ trắng nõn.
Nam Hạ hít một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại, toàn thân phát ra run rẩy khó nhịn.
Cô bị hơi thở nam tính của anh bao vây mạnh mẽ, hoàn toàn không có chỗ để trốn, thân nhiệt theo đó mà cũng tăng cao.
Nam Hạ theo bản năng chạm vào chốt cửa kim loại lạnh băng, lòng bàn tay cuối cùng cũng tìm được chút thỏa mái.
Cố Thâm cuối cùng cũng dừng lại, rốt cuộc cũng quay đầu, tựa vào bờ vai mảnh khảnh của cô mà ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Cảm giác run rẩy sợ hãi tan đi, thay vào đó là tâm tình vi diệu phức tạp chiếm cứ ý nghĩ của Nam Hạ.
Cô phải giãy dụa một lúc lâu mới có thoát khỏi vòng tay anh, tốn một đống hơi sức mới dìu được Cố Thâm vào phòng ngủ.
Hai mắt anh vẫn nhắm chặt.
Nam Hạ kiềm chế tâm tình run rẩy của mình, cẩn thận đút cho anh một ly nước mật ong chanh giải rượu, sau đó thay anh đắp kín mền.
Anh ngủ cũng không có chút quy củ nào, qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/1047054/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.