Cố Thâm ném nón bảo hiểm cho Vu Tiền, nhàn tản đi tới.
"Xong chưa?"
Vu Tiền đón lấy nón bảo hiểm, không hiểu đối phương muốn hỏi gì.
Cao Vi Như gật đầu, dụi tắt điếu thuốc trong tay: "Xong."
Cô nhìn Cố Thâm, giọng điệu có chút đùa giỡn nói: "Nhưng Nam Hạ không có ý định hợp lại với cậu đâu, người còn định xuất ngoại."
Nam Hạ:...
Cái người này, không gây sự liền không vui hay sao vậy?
Cố Thâm cũng không nổi giận, nhàn nhạt liếc nhìn: "Dựng chuyện càng lúc càng thuận miệng rồi hả?"
Cao Vi Như cảm thấy nhàm chán, một mình quay lại đường đua.
Bình Trác cùng Vu Tiền thức thời cùng nhau ra ngoài.
Bọn họ đi rồi, sắc mặt Cố Thâm vẫn nhàn nhạt, tâm tình cũng không có cao hứng.
Trời thu bắt đầu ngả về chiều liền có chút lạnh, gió nhẹ thổi qua, Nam Hạ rùng mình.
Cố Thâm chậm rãi đi tới gần cô, nhắc lại mấy lời Vu Tiền vừa nói, chăm chú cùng nghiêm túc: "Mặc kệ Cao Vi Như, đừng tin mấy lời cô ấy nói ba hoa."
Nam Hạ đáp: "Tôi tạm thời sẽ không xuất ngoại."
Chỉ là tạm thời.
Nam Hạ nhận thấy sắc mặt anh trầm xuống, lập tức nói thêm: "Cũng chưa chắc về sau sẽ đi."
Khóe mắt Cố Thâm hiện ra chút tiếu ý: "Cũng không có ý định hợp lại?"
Nam Hạ xấu hổ, cúi đầu không đáp.
Cố Thâm lại cho rằng cô đang suy nghĩ.
Sợ cô áp lực, Cố Thâm xì một tiếng: "Thôi cũng đừng tưởng bở, muốn hợp lại còn phải xem tôi có muốn không."
Cố Thâm thay đổi trọng tâm câu chuyện: "Cô ấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/1047052/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.