Hai người ở riêng, sinh hoạt mỗi người tự quản lý. Mà sau khi hai người ở chung, có rất nhiều chuyện nhất định phải phân công hợp tác.
Nhưng trong căn nhà Kỷ Tử Mân với Ngôn Hành chung sống hơn nửa năm có vẻ không phải chuyện như vậy…
[Sáng sớm]
-Tử Mân, dậy nào. – Ngôn Hành ngồi xuống mép giường, bàn tay ấm áp xoa lên cái đầu màu nâu duy nhất lộ ra khỏi chăn, nhẹ giọng gọi: -Buổi sáng em có tiết, nếu không dậy anh sẽ đổi cách khác đánh thức em.
-Ưm… – Vật thể trong chăn nhúc nhích vài cái, Kỷ Tử Mân ló ra một khuôn mặt còn buồn ngủ, hỏi: -Cách gì?
Ngôn Hành mỉm cười, nghiêng người hôn lên đôi môi giống chủ nhân không hề phòng bị. Hai người môi lưỡi quấn quít, nụ hôn này giằng co đúng nửa phút.
Bởi vì thiếu không khí, người Kỷ Tử Mân thì tỉnh nhưng đầu óc vẫn mơ màng.
-Hôn tỉnh hoàng tử ngủ trên giường em. Em xem, không phải rất hữu hiệu? – Ngôn Hành xốc chăn đắp trên người Kỷ Tử Mân ra, nhìn cậu vì lạnh mà cuộn người lại. –Bữa sáng là bánh trứng vị cá tùng mà em thích, nhanh dậy đi.
-Ừm… – Kỷ Tử Mân lăn lộn trên giường rên rỉ không cam lòng, cuối cùng vẫn phải chấp nhận xuống giường rửa mặt.
[Ngày nghỉ]
Ngôn Hành đứng trước cửa phòng làm việc của Kỷ Tử Mân, gõ cửa nói:
-Tử Mân, anh lấy quần áo đi giặt.
-Hả! – Người bên trong bạch bạch bạch vội vàng mở cửa, Kỷ Tử Mân lộ ra khuôn mặt kinh ngạc. –Hôm nay đến phiên em mà?
-Không sao, tiện tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-he-phong-bi/111568/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.