Sắc mặt Giang Nhược trắng bệch, lặng im nhìn Lục Hoài Thâm, trong đôi mắt không thể nhìn ra cảm xúc, không có bi thương hay tự trách, chỉ có hai dòng nước lặng lẽ chảy dài trên má.
Ngón cái của Lục Hoài Thâm áp lên má cô, lau đi từng chút một nước mắt liên tục không dứt trên mặt.
Anh an ủi: "Người đã hạ quyết tâm muốn tìm cái chết, bất kể thế nào đều sẽ chết, sẽ không vì vài câu nói của em mà thay đổi suy nghĩ."
Giang Nhược ngẩn ngơ một lúc, quay mặt đi, đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết đêm lả tả.
Suốt cả buổi chiều, nội dung cuộc điện thoại kia không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu Giang Nhược, cô hồi tưởng lại như muốn nhai nát từng chữ. Minh Ngọc nói rất nhiều, cô ta hi vọng có được sự tha thứ, hơn nữa không ngừng nhớ lại chuyện đã qua.
Nhưng trước sau cô vẫn hồi đáp lạnh nhạt.
Lại không chỉ lạnh nhạt, những lời của cô đối với một người đã tuyệt vọng mà nói, chỉ e còn buốt thấu xương hơn cả băng tuyết mùa đông khắc nghiệt.
Nhưng tại sao cô phải tha thứ? Còn Minh Ngọc dựa vào đâu dám dùng cái chết uy hiếp cô? Từ đầu tới cuối, cô chỉ thấy sự ích kỉ tư lợi ở Minh Ngọc, dẫu là chết, cũng phải tìm mọi cách khiến cô gánh nỗi tự trách lương tâm.
Minh Ngọc đến chết vẫn đáng ghét như vậy, cho nên cô thật sự không cần phải vì thế mà buồn bã.
Không nên, cũng không cần.
Một buổi chiều này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-he-dang-yeu/1987708/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.