Bạch Lê Hoa cũng mặc kệ.
Nàng cảm thấy Lương Đại Lang chính là một người xảo trá, dựa theo hiện đại mà nói hắn chính là tra nam!
*tra nam: nam tử hư hỏng, cặn bã
Nhìn bộ dáng bảnh bảo của nam nhân, nhưng thật ra lại là tên súc sinh ăn trong chén nghĩ trong nồi.
Nhà đã nghèo đến chỉ còn cái quần đùi mà vẫn còn tâm tình nghĩ tới gái gú.
Đây là cái gì chứ!
Bạch Lê Hoa cũng không biết tại sao mình tức giận đến vậy.
Tóm lại là phải hòa li! Nhất định phải hòa li!
Thấy vẻ mặt càng lúc càng âm trầm của Bạch Lê Hoa, cả người nàng phát ra khí lạnh, Lương Đại Lang không biết phải làm sao để đối mặt, chỉ có thể nói, “Béo Nha, có chuyện gì chúng ta nói với nhau được không? Nàng đừng giận dỗi hại thân mình.”
Tay Bạch Lê Hoa đang mở nắp nồi hơi chựng lại, sau đó dằn mạnh nắp lên nồi.
Nàng quay đầu, “Ta không tức giận, ta chỉ đang suy nghĩ một chuyện thôi.”
“Nàng suy nghĩ cái gì? Nghĩ về bọn Nam Cung bá bọn họ sao?” Lương Đại Lang thở dài nhẹ nhõm, “Nàngi yên tâm, ta đã nghĩ kỹ rồi, chờ lát nữa ta liền đi tìm thôn trưởng bán của cải lấy tiền, chúng ta dẫn cha mẹ đi tới chỗ thật xa không ai quen biết.”
“Phải không?” Bạch Lê Hoa mở nắp nồi, dùng muống khuấy một chút, thấy được rồi thì dùng đũa kẹp đậu đũa lên đặt ra dĩa.
“Đúng vậy!” Lương Đại Lang nói, “Dù cho Nam Cung bá bọn họ tìm tới thì chúng ta đã đi xa rồi.”
Bạch Lê Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-lam-ruong-vo-nha-nong-than-y-xau-xi/757851/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.