Sở Hú Dương sáu tháng tuổi mỗi ngày đều ê a ê a gọi tới gọi lui cực kì vui vẻ, người lớn trong nhà nhiều lại đều đặc biệt thích trêu đùa với cu cậu, khiến cho khắp căn nhà tràn ngập tiếng cười lanh lảnh.
Sau tết Sở Tu Viễn đến thăm cậu nhóc một lần, vừa qua tết nên công việc của ông khá là bận rộn, số lần chạy qua thăm cháu nội cũng liền ít đi theo, thế nhưng số cuộc gọi hay số lần gọi video lại chưa bao giờ giảm bớt. Sở Hú Dương cũng rất thân thiết với ông nội nhà mình, mỗi lần cầm điện thoại đều sẽ i yah nói vài câu với ông nội, nhìn vẻ mặt vui tươi hớn hở của Sở Tu Viễn tựa như ông có thể nghe hiểu được cháu nội yêu dấu nhà mình nói gì không bằng, nói chung là hai người cha của nhóc thì hoàn toàn không hiểu là đang ê a cái gì hết.
"Thằng nhóc này, đang nói chuyện gì với ông nội đấy hả?" Bạch Dung dùng ngón tay chọc chọc lúm đồng tiền trên đôi má phúng phính của Sở nhỏ nhà mình hỏi. Sở Hú Dương thấy cậu chơi đùa với mình liền cười toe toét, cổ họng nhỏ bé phát ra từng đợt âm thanh ha ha vui sướng, đôi mắt long lanh đen láy chớp chớp nhìn cậu. Bạch Dung càng nhìn lòng càng vui vẻ, thấy ánh mặt trời bên ngoài khá ấm áp liền bế cu cậu ra bên ngoài phơi nắng, vừa cười vừa nói với cậu nhóc.
"Hôm nay đã gặp được cha lớn của con hay chưa?" Bạch Dung vừa đặt Sở nhỏ được quấn cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-duoc-thien-trong-trot-nuoi-con/3600305/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.