Chú Tiêu hớn hở trở về nhà, tay cầm một cuốn sổ màu xanh, vô cùng kích động nói: "Xuân Hoa, bà nhìn xem đây là cái gì?"
Thím Tiêu cũng tò mò hỏi: "Cái gì thế ông?"
"Là bằng lái xe đấy!" Chú tư nói:
"Thật sao?" Đôi tay đang giặt quần áo của thím tư lập tức dừng lại, bà vội vội vàng vàng rửa sạch tay bằng nước lã rồi đón lấy bằng lái, mở ra xem, cười đến híp cả mắt: "Minh Dương, ông lấy được bằng rồi, có phải nghĩa là ông đã biết lái xe rồi không?"
"Đó là đương nhiên!" Chú tư kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c, trong tám học viên cùng học lái xe đợt này, ông là người lớn tuổi nhất, độ nhạy bén không cao bằng bảy người kia nhưng ông lại chịu khó suy nghĩ, không ngại hỏi và rất chăm chỉ luyện tập. Mấy phần thi tuy đều phải thi đến lần thứ hai mới đỗ, nhưng may là đều qua cả rồi, trong khi mấy người khác vẫn còn một nửa chưa đỗ.
Thím tư cười bảo: "Ông biết lái xe rồi, sau này có thể giúp chị hai chở hàng đi giao."
Tửu Lâu Của Dạ
Tiêu Linh Vũ sau khi biết chú tư đã học xong cũng rất vui mừng, tối hôm đó, cô cùng ba mẹ sang nhà chú tư, nhìn thấy chú tư khoe bằng lái, cả nhà đều thấy mừng cho ông.
Tiêu Linh Vũ hỏi: "Chú tư, nếu chú đã biết lái xe rồi, hay là chúng ta mua một chiếc xe tải nhỏ đi ạ? Sau này giao hàng sẽ thuận tiện hơn, chứ xe của con không chở hàng được."
Chú tư ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
"Chuyện này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/5263171/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.