“Món này thật tuyệt, Chels. Cảm ơn chị.”
Chelsea ngước lên từ đĩa mì spaghetti và nhìn em gái mình – Bo ở phía bên kia bàn. Món ăn này chả ngon tí nào. Xốt của mì được nấu từ loại xốt được chế biến sẵn của hãng Prego. “Chị là đầu bếp của những kẻ sành ăn.”
“Nó ngon hơn món của Mẹ.”
Hai chị em cùng rùng mình. “Bà chẳng bao giờ lấy hết mỡ khỏi bất cứ món gì.”
“Tăng thêm mùi vị của món xốt,” Bo dẫn lời mẹ của họ khi cô nâng ly rượu merlot của mình lên.
“Cạn ly nào.”
“Chúng ta chúc mừng cho điều gì?” Chelsea với tay lấy ly rượu của mình. “Cho các kỹ năng mở lọ của chị sao.”
“Cho điều đó và cho việc làm mới của chị.”
Ngoại trừ màu tóc, nhìn vào Bo như nhìn vào chính mình trong gương. Cô có cùng màu mắt xanh, cái mũi nhỏ và một cặp môi đầy đặn. Có cùng cấu trúc xương nhỏ và bộ ngực lớn. Hai người trông như thể chị em sinh đôi nhà Olsen đi ra ngoài và mua một bộ ngực lớn của vũ nữ thoát y. Chỉ là thực tế, việc có hình thể giống với mẹ của họ thật chẳng quyến rũ tí nào. Sự thật là họ được sinh ra để chịu đựng những cơn đau lưng và đau vai. Vào độ tuổi 40, họ phải chịu đựng sự đày đọa của việc cơ thể võng xuống và đi đứng một cách chậm chạp.
Bo chạm ly vào ly của Chelsea. “Cái này là chúc cho chị sống sót lâu hơn những người chăm sóc sức khỏe khác.”
Chelsea
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gi-ngoai-rac-roi/2311660/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.