Cuối năm sắp tới, toàn quốc lại chìm vào làn sóng mừng xuân, đường cao tốc cũng không ngoại lệ, có vài đoạn đường cũng bị tắc. Đội khảo sát và công nhân viên phải ra ngoài làm cũng không khác nhau là mấy, tất cả đều ngóng trông có thể mau chóng về nhà.
So với kế hoạch ban đầu thì bọn họ chỉ chậm có một ngày, chờ đến khi lái khỏi đoạn đường cao tốc đi ra thành phố cũng vừa lúc hoàng hôn lên. Lâm Dư hạ cửa sổ xe hít sâu một hơi, sau đó dạt dào cảm xúc mà bộc lộ nỗi niềm: “Nhà cao tầng, tàu điện ngầm, xe thể thao, quán ăn, còn có trai xinh gái đẹp, đúng là thành phố vẫn thích hơn.”
Tiêu Trạch cầm tay lái cười: “Hai ngày nữa không chừng em đã tự động quên luôn vị đại ca tốt kia rồi.”
“Thế thì em sẽ biến thành người vô tình vô nghĩa hay sao?” Lâm Dư phản bác lại, “Trạm dừng phía ngoài, bên là lối cũ, tình nghĩa huynh đệ lớn hơn trời. Gió đêm phất nhẹ, tiếng sáo tàn, em rất nhớ Dĩnh Sơn.”
Tiêu Trạch bị cậu chọc cho cười suốt đườnh đi, đến khi lái vào viện nghiên cứu vẫn không ngừng cười lại được. Mỗi khi có một hạng mục khảo sát kế thúc sẽ có rất nhiều việc cần làm ở phía sau, nội một ngày chạy đến viện xét nghiệm chắc cũng phải đi tám chục chuyến. Ngày hôm nay cũng không còn sớm, người ở bên bộ phận khác có lẽ đã nghỉ tết cả rồi, cho nên đội khảo sát tự mình xếp dỡ mấy thùng hàng, sau khi làm xong cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duong-thoi-lui/2339900/quyen-3-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.