Là đam mê của đàn ông. Còn là… Đam mê của Trương Tuyết Tề nữa. Cô không biết rằng chỉ đơn giản là một đôi giày cao gót thôi cũng khiến anh đáng sợ hơn cả cái ngày hai người trên núi. Cái gì Trương Tuyết Tề cũng biết, còn nói mỗi lần “luyện đề” thì cần phải phân tích sâu sắc các điểm kiến thức khác nhau, cái này gọi là học để vận dụng.
Lẳng lơ muốn chết, không biết xấu hổ.
Về đến nhà đã là gần mười hai giờ, trong phòng khách vẫn để một ngọn đèn tường. Cô rón rén bước vào nhà, vừa định tắt đèn đi thì giọng nói không nặng không nhẹ của bà Tô từ trên lầu truyền đến: “Tưởng Tinh?”
Động tác của cô lập tức cứng đờ: “Ma mi, con về rồi đây.”
Ba giây sau, tiếng mở cửa vang lên, có người chậm rãi xuống lầu.
“Sao muộn như vậy mới về, đi đâu thế?” Dáng người cao ráo đầy đặn của bà Tô lọt vào tầm mắt cô.
Hai mẹ con nhìn nhau. Một người cắn rứt lương tâm nhìn đi chỗ khác trong khi người kia thì nhướng mày nhìn lên, xuống đánh giá cô.
“Đứng lại đây, để mẹ nhìn mặt con.” Bà Tô đứng bên cầu thang và móc tay về phía Tưởng Tinh.
Tưởng Tinh cầm cốc nước, di chuyển từng bước đến trước mặt bà.
“Chân con làm sao thế?” Bà Tô tinh tường, có thể nhận ra tư thế đi kỳ lạ của cô.
Tưởng Tinh khẽ lật gót chân mình lên, lộ ra miếng băng dán cá nhân, ngượng ngùng nói: “Đôi giày cao gót kia cọ vào chân chảy cả máu, lần tới con sẽ mua đôi khác.”
“Ừm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-yeu-ban-than/459950/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.