Tiếng khóc nhanh chóng ngừng lại, Lâm Tụng An thở phào.
Thật ra tổng thể mà nói, Hưu Hưu là một em bé thiên thần.
Khi Đàm Ninh mang thai cậu bé, cậu không chịu nhiều vất vả, không nghén nhiều, ăn uống tốt, kiểm tra thai kỳ đều thuận lợi, cuối cùng đợi đến đủ tháng thì cậu bé chào đời bình an.
Vài tháng đầu sau sinh, nhóc con rất ngoan, ít khóc, còn biết tự chơi. Nằm trên thảm cố gắng lật người, miệng phát ra âm thanh “hưu hưu”, thế là Đàm Ninh đặt tên thân mật là Hưu Hưu.
Chỉ tiếc quy luật bảo toàn vẫn tồn tại, ngoan bao nhiêu lúc nhỏ, thì đến khi cai sữa lại bướng bỉnh bấy nhiêu.
Một tháng qua, Hưu Hưu không những chưa cai được sữa mẹ, mà còn tái phát thói xấu đã sửa được là khóc đêm đòi bú. Hai ba ngày lại quấy một trận.
Lâm Tụng An không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm nhóc vào lòng, đỡ lấy mông nhỏ, vừa kể chuyện vừa dỗ ngủ.
Có lẽ ngửi được mùi của Đàm Ninh trên người Lâm Tụng An, Hưu Hưu dần yên tĩnh lại. Khóe mắt còn đọng giọt lệ như hạt ngọc, ánh mắt nhìn anh đầy tủi thân.
Nhóc chưa biết nói, chỉ phát ra tiếng “a ba a ba”, bàn tay nhỏ bấu lấy cúc áo ngủ của Lâm Tụng An, mong kích hoạt bản năng làm cha của anh.
“Bé ngoan, ngủ đi nào, sáng mai dậy là gặp được ba Ninh Ninh rồi.”
Lâm Tụng An bất đắc dĩ hôn nhẹ lên trán nhóc, nhẫn tâm đóng cửa phòng trẻ, cách ly hoàn toàn mùi của Đàm Ninh bên kia.
Vừa nghe thấy ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218252/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.