Thứ Hai có tiết học, Đàm Ninh học xong mới vội vã đến công ty.
Trước đây vì Đàm Ninh mà Quản lý Lưu bị Phương Cẩn phê bình, cô thấy cậu không vừa mắt, cố ý giao cho cậu rất nhiều việc.
Đàm Ninh không nói gì, coi như tích lũy kinh nghiệm xã hội.
Có lúc trợ lý Đường Đường cũng thấy không công bằng, lén nói với Đàm Ninh: “Tiểu Đàm, tài liệu này tạm thời không cần lưu trữ đâu.”
Đàm Ninh làm luôn, “Không sao.”
Cậu tranh thủ thời gian nghỉ để đọc sách ôn thi, ôm quyển Luật Thương Mại dày cộp nhẩn nha gặm nhấm. Có lúc Phương Cẩn đi ngang qua tầng dưới, cậu cũng không ngẩng đầu, chỉ chăm chú làm việc của mình.
Đến giờ ăn trưa, Lâm Tụng An nhờ người mang cơm đến, một phần cho Đàm Ninh, một phần cho Phương Cẩn. Đàm Ninh tưởng rằng Lâm Tụng An muốn cậu mang cơm cho Phương Cẩn, nhưng người chạy việc xua tay nói: “Không cần đâu, Lâm Tổng dặn tôi đưa tận tay cho mỗi người.”
Đàm Ninh ngồi ăn trong khu nghỉ, nhận được tin nhắn từ Lâm Tụng An: [Ninh Ninh, món sườn chua ngọt của tiệm này ngon không?]
[Cũng được.]
[Anh còn gọi thêm đĩa trái cây tổng hợp nữa, em thấy chưa?]
[Thấy rồi.]
[Món ăn của tiệm này nhìn chung cũng ổn, nhưng không ngon bằng tay nghề của Ninh Ninh, anh muốn ăn mì do em nấu rồi.]
Đàm Ninh đọc thiếu chữ “do”, giật mình đánh rơi điện thoại, ngay lập tức che lại rồi nhìn quanh, nhưng mấy giây sau lại cảm thấy Lâm Tụng An dù có hơi quá đáng vào tối hôm trước, cũng không đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218235/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.