Lâm Tụng An che ô, cúi đầu nhìn nụ cười trên mặt Đàm Ninh: “Sao lại vui thế?”
Đàm Ninh lắc đầu, đưa tay ra ngoài tán ô, để vài giọt mưa chạm vào đầu ngón tay rồi thu lại, chấm nhẹ những giọt nước mưa lên chóp mũi của Lâm Tụng An. Anh chẳng hề tức giận, chỉ nhíu mày rồi giả vờ muốn cắn cậu, Đàm Ninh vừa định né thì đã bị ôm vào lòng.
“Anh không lái xe à?”
“Không, muốn cùng em đi dạo trong mưa thôi.”
Đàm Ninh khẽ cười, không nói gì.
Hai người cùng nhau đi về hướng biệt thự Thiên Hà, trên đường đi ngang qua một con phố ăn vặt nhỏ, đủ loại xe đẩy, Đàm Ninh mua một củ khoai lang nướng, Lâm Tụng An dưới sự chỉ đạo của cậu thì mua một chiếc bánh kếp ngũ cốc có thêm xúc xích và trứng. Hai người chia nhau ăn từng miếng.
“Em đừng nói, ăn cũng ngon phết.” Đây là lần đầu tiên Lâm Tụng An ăn món bánh này.
Đàm Ninh cười chê anh chưa từng trải.
“Mẹ anh không cho, hồi trước mỗi lần muốn ăn mấy món như mì cay hay snack, cũng chỉ được ăn loại thủ công làm từ gân bò do bảo mẫu nhà làm. Mấy món không rõ nguồn gốc ngoài đường, mẹ không cho anh đụng tới.”
Đàm Ninh cảm thấy anh thật đáng thương, liền chia khoai nướng cho một miếng.
“Vậy anh chưa từng lén mua à?”
Lâm Tụng An ghé sát tai cậu, thì thầm: “Có chứ.”
Đàm Ninh bật cười khúc khích.
Mưa bắt đầu nhỏ lại, họ đi chậm hơn, Đàm Ninh hỏi Lâm Tụng An có mỏi tay không, có cần cậu cầm ô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218233/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.