Lâm Tụng An tìm Đàm Ninh giữa biển người.
Thực ra Đàm Ninh không ở xa, nhưng trong khoảnh khắc đó, Lâm Tụng An lại không tìm thấy cậu, chỉ thấy những dải lụa đỏ bay theo gió, những người cầu nguyện đầy thành kính thay nhau tới, còn Lâm Tụng An đứng lặng tại chỗ, xung quanh hỗn loạn như một chiếc đèn kéo quân.
Rất lâu sau, Đàm Ninh mới bước ra.
Lâm Tụng An vẫn đứng yên, cho đến khi Đàm Ninh đến trước mặt anh, nghiêng đầu hỏi đầy nghi hoặc: “Sao vậy?”
Lâm Tụng An như bừng tỉnh, mỉm cười với Đàm Ninh, rồi dang tay ôm chầm lấy cậu, Đàm Ninh bị buộc phải vùi mặt vào vai anh, ngửi thấy mùi hương nhang còn vương trên người anh.
Đàm Ninh tưởng rằng Lâm Tụng An sẽ hỏi cậu đã cầu gì khi quay lại, trong lòng vẫn còn đang giằng co giữa việc không thể nói dối trước cây cầu nguyện và không muốn nói thật với Lâm Tụng An, nhưng Lâm Tụng An lại không hỏi, như thể trong lòng bỗng dưng có tâm sự, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng Đàm Ninh, rồi nói: “Ninh Ninh, đi thôi.”
Đàm Ninh vừa đi vừa ngoái đầu nhìn cây cầu nguyện kia.
Trên cây treo đầy những tấm thẻ gỗ đỏ, gần như không thấy lá xanh, người đến cầu nguyện quá nhiều, điều ước quá nặng nề.
Lời thỉnh cầu của cậu, liệu có được nghe thấy?
Họ men theo con đường cũ quay trở lại.
Lâm Tụng An vẫn luôn nắm tay Đàm Ninh, đầu ngón tay chạm đầu ngón tay, Đàm Ninh cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, liền khẽ co các ngón tay lại, giả vờ như muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218219/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.