Rèm cửa khách sạn không chắn sáng, sáng sớm căn phòng đã tràn ngập ánh nắng. Đàm Ninh ngủ không sâu, tỉnh dậy rất sớm.
Vừa mở mắt ra, điều đầu tiên cậu nhìn thấy là yết hầu của Lâm Tụng An. Đàm Ninh ngơ ngác vài giây, rõ ràng trước khi ngủ là cậu ôm Lâm Tụng An.
Sau mỗi lần thân mật, Lâm Tụng An rất thích vùi mặt vào cổ Đàm Ninh hít thở thật sâu. Đàm Ninh mệt mỏi rã rời, có đẩy cũng không nổi, đành để mặc anh, tay mềm nhũn khoác lên vai anh, trông giống như cậu đang ôm anh. Nhưng mỗi lần thức dậy, tư thế lại đổi thành Lâm Tụng An ôm cậu vào lòng.
Đàm Ninh rất muốn biết mấy tiếng trong giấc ngủ ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chắc không phải cậu chủ động chui vào lòng Lâm Tụng An chứ?
Bờ vai của Lâm Tụng An rộng lớn, cánh tay anh dễ dàng ôm trọn lấy Đàm Ninh. Đàm Ninh nghĩ, đúng là như vậy thì thoải mái hơn việc bị Lâm Tụng An đè lên người.
Lâm Tụng An chưa tỉnh nên cậu không động đậy, cứ nằm nguyên như thế, dán mắt nhìn yết hầu anh thật lâu, cho đến khi chỗ đó khẽ động đậy.
Trên đầu vang lên tiếng cười nhẹ của Lâm Tụng An.
“Đáng sợ thật đấy, Đàm Tiểu Miêu, anh cứ có cảm giác em định nhân lúc anh ngủ mà ám sát anh vậy.”
Đàm Ninh: “……”
“Dùng móng vuốt nhọn hoắt của em, khẽ cắt một đường trên cổ anh, rồi cướp hết tài sản hàng tỷ của anh, biến mất không dấu vết.”
Đàm Ninh chớp mắt vô tội, rồi vùng vẫy muốn thoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218204/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.