Trong mối quan hệ này, Lâm Tụng An luôn cảm thấy mình là người vô tội, thậm chí là bên bị tổn thương.
Bởi vì khi anh chủ động tiếp cận Đàm Ninh là mang theo ý định nghiêm túc muốn yêu đương. Tưởng rằng sẽ phải theo đuổi lâu dài, ai ngờ dùng chút mánh khóe nhỏ, Đàm Ninh nửa đẩy nửa nhận, tình cảm bùng cháy như rơm khô bén lửa. Tốc độ tiến triển nhanh đến mức khiến Lâm Tụng An tưởng như mình đã gặp định mệnh đời mình.
Nhưng chẳng bao lâu, chú mèo ngoan ngoãn kia lại biến thành con mèo lạnh lùng.
Rồi lại thành con mèo vô tình.
Giờ thì con mèo ấy thậm chí còn không chịu thừa nhận mình là mèo nữa.
Lâm Tụng An chẳng biết sai ở bước nào. Rõ ràng là người đầu tiên mặc áo sơ mi rộng của anh, lượn lờ trong phòng dụ dỗ là Đàm Ninh.
Từ khi chia tay đến nay đã lâu, Lâm Tụng An thường xuyên bị Đàm Ninh làm cho tức ứa gan, cũng từng nhiều lần hối hận nhìn bóng lưng lạnh nhạt của Đàm Ninh rời đi. Nhưng để buông bỏ, anh không nỡ, cũng không cam lòng.
Anh chỉ có thể hết lần này đến lần khác nhắc lại với Đàm Ninh, lặp đi lặp lại mà khơi lại những ký ức dịu dàng khi xưa, mong Đàm Ninh nhớ lại.
“Anh chưa từng muốn gì khác ngoài yêu em cả.” Lâm Tụng An nói từng chữ rõ ràng: “Anh biết em vẫn còn nhớ rõ.”
Đàm Ninh như bị đánh mạnh vào đầu, đầu óc ong lên trống rỗng, sắc mặt trắng bệch, đồng tử giãn to, khẽ lắc đầu, cố chối bỏ, dáng vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218202/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.