Xe của Lâm Tụng An đậu ngay trước cửa.
Chính là chiếc Land Rover mà lần đầu Đàm Ninh gặp anh đã từng ngồi.
Lâm Tụng An tựa người vào thân xe, mặc áo thun len màu xám đậm và quần âu đen thẳng tắp, dáng vẻ như cây ngọc trước gió. Những bức tường thấp cũ kỹ của con phố càng khiến anh và chiếc xe trở nên cao quý, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.
Gió thổi rối tóc anh, Lâm Tụng An đưa tay vuốt lại, vừa lúc thấy Đàm Ninh lững thững bước ra.
Anh nhướng mày, cười nhẹ: “Ra kiểu này đúng là miễn cưỡng thật, không phải ngủ quên rồi đấy chứ?”
Đàm Ninh nắm chặt vạt áo, âm thầm phản bác: Thay đồ, rửa mặt, chải tóc hết ba phút rưỡi, thế đã chậm lắm rồi sao?
Nhưng cậu không đáp lời.
Lâm Tụng An bước tới, ôm chầm lấy cậu, một cái ôm siết chặt. Đàm Ninh cảm thấy cả trái tim mình như bị ép chặt, nhưng nhịp đập lại cứ tăng vọt.
“Cậu chưa từng nhớ sinh nhật của tôi” Lâm Tụng An thở dài, cắn tai Đàm Ninh, như đang đòi một lời khen: “Vậy mà tôi vẫn bỏ qua, lái xe năm tiếng đến mừng sinh nhật cậu.”
Hơi thở của anh phả vào tai Đàm Ninh, khiến cậu run lên một cái.
Chưa kịp để cậu phản ứng, Lâm Tụng An đã kéo cậu đến cốp xe.
Khi mở ra, ánh đèn nhỏ lấp lánh, bóng bay màu sắc tràn đầy, sau khi bóng bay tung lên trời, Đàm Ninh mới thấy rõ bên trong có một chiếc bánh sinh nhật và ba hộp quà được gói kỹ.
“Chọn một cái đi.” Lâm Tụng An đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218199/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.