Ra khỏi phòng tiếp khách, Lâm Tụng An đã biến mất không thấy bóng dáng.
Đàm Ninh quay lại nhập nhóm. Trước khi đi đến nhà ăn nhân viên, lớp trưởng bỗng nói: “Hôm nay ba của Lâm Tụng An có thể sẽ tới.”
Đàm Ninh sững người, bỗng nhiên cảm thấy hơi phiền lòng.
Nhưng khi đến nơi, người phụ trách bên công ty lại nói: “Chủ tịch Lâm ban đầu định ghé qua xem tình hình các bạn học của Lâm thiếu, nhưng có cuộc họp đột xuất nên không đến kịp.”
Các sinh viên xì xào: “Ba anh ấy cưng chiều anh ấy quá trời luôn, vẫn coi anh ấy là trẻ con à?”
Đàm Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đeo tai nghe chống ồn, lặng lẽ quan sát tòa nhà Tập đoàn Thiên Hà được bao bọc trong kính, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Người nào cũng trang điểm chỉn chu hoặc mặc vest gọn gàng, toát lên dáng vẻ của dân tinh anh công sở. Ở đây quy củ phức tạp, thứ bậc phân minh, tầng 36 là văn phòng của Chủ tịch hội đồng quản trị.
Còn cậu đang đứng ở tầng 27, nhà ăn nhân viên.
Hóa ra cũng chẳng xa vời gì.
Nhà ăn đúng là sang trọng, không thua gì nhà hàng Tây cao cấp. Đàm Ninh cầm khay cơm tìm một góc yên tĩnh ngồi, không tranh giành chỗ bên cửa sổ. Vừa ngồi xuống, cậu chợt bắt gặp ánh mắt của Trịnh Ngọc.
Không phải lần đầu tiên Đàm Ninh thấy ánh mắt đó, tràn đầy căm ghét và đố kị. Trịnh Ngọc hình như càng lúc càng ghét cậu.
Đang ăn thì Đàm Ninh nhận được tin nhắn của Việt Oánh:
[Bao giờ nghỉ? Mua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218196/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.