Sáng hôm sau, khi Đàm Ninh vừa thay đồ chuẩn bị đến thư viện thì bạn cùng phòng mới đã tới, kéo theo hai vali hành lý.
Là một cậu con trai ăn mặc giống hệt Đàm Ninh, khuôn mặt thon dài, gò má hơi cao, đeo kính gọng đen, cũng mặc hoodie và quần jeans, màu sắc xám, trắng, đen đơn giản. Khác ở chỗ là quần áo của cậu ta được may ôm gọn hơn, trông gọn gàng hơn hẳn.
Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Đàm Ninh mặt lạnh như tiền từ sáng sớm, cậu ta hơi sững người, trong mắt thoáng qua chút kinh ngạc, nhưng bị thái độ lạnh lùng kia làm cho sợ, không dám nói gì.
Đàm Ninh kéo cửa ra, nghiêng người nhường chỗ.
“Cảm ơn,” Cậu bạn đẩy hai vali vào rồi mím môi, như lấy hết dũng khí để chủ động lên tiếng: “Chào cậu, tôi là Hà Thanh Duệ, trước học ngành Lưu trữ hồ sơ, mới chuyển sang khoa Luật, học kỳ sau mới chính thức học, nên tôi tranh thủ chuyển đồ trước kỳ nghỉ. Phiền mọi người rồi.”
Đàm Ninh gật đầu: “Chào cậu, tôi là Đàm Ninh.”
Hà Thanh Duệ vừa định hỏi thêm thì Đàm Ninh nói: “Hai người kia còn chưa dậy, nói nhỏ chút.”
Hà Thanh Duệ lập tức tỏ ra ngượng ngùng: “Xin lỗi…”
Mặc dù giọng Đàm Ninh rất nhẹ, không có chút trách móc, nhưng Hà Thanh Duệ vẫn không nhịn được cúi đầu.
Cậu thầm nghĩ: Sao lại có người nói chuyện thẳng thừng thế này chứ?
Cậu nhìn theo bóng Đàm Ninh khoác balo rời khỏi ký túc, lúc này Trịnh Ngọc mới thò đầu từ trên giường xuống, mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy người lạ đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218194/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.