Khi quần áo bị cởi ra, Đàm Ninh mới chợt nghĩ: Mình và Lâm Tụng An coi như làm hòa rồi sao?
Vì sao họ giận nhau nhỉ?
Không nhớ nữa.
Rừng cây nhỏ không đủ kín đáo, dưới sự nài nỉ của Đàm Ninh, Lâm Tụng An đưa cậu đến bãi đỗ xe. Trong xe, cơ thể bị lắc qua lắc lại, đến mức Đàm Ninh chẳng còn nhớ nổi gì, mãi đến khi thích nghi được, suy nghĩ mới dần rõ ràng.
Vì sao giận nhau nhỉ? Hình như vì cậu từng nói: “Chúng ta vốn chỉ là giao dịch tiền bạc, muốn kết thúc lúc nào cũng được.”
Vừa nói xong, ánh mắt của Lâm Tụng An lập tức trở nên lạnh lẽo.
Nhưng dù hiện tại Lâm Tụng An không kiêng nể gì đang đè lên người cậu, Đàm Ninh vẫn thấy câu nói đó không sai.
Sai ở đâu chứ? Rõ ràng hai người đã thỏa thuận như vậy ngay từ đầu.
Không khí trong xe bí bách, trộn lẫn nóng bức và choáng váng. Kính màu trà che đi ánh trăng, người ngoài cũng không thấy được cảnh xuân vô hạn trong xe. Đàm Ninh mấy lần muốn mở cửa sổ, cổ tay trắng mảnh vừa chạm vào nút điều khiển, đã bị Lâm Tụng An kéo trở lại.
Pheromone của alpha không thể rò rỉ ra ngoài.
Chỉ có thể trút hết lên một beta không hề cảm nhận được.
Không biết qua bao lâu, Đàm Ninh chống tay lên ngực Lâm Tụng An, gắng sức ngồi dậy. Cổ cậu ướt đẫm mồ hôi, lông mi cũng ướt, cậu th* d*c, vừa cố trấn định vừa nói: “Lâm Tụng An, anh… hôm nay sao lại…”
Lâm Tụng An vẫn không dừng lại, đáp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218191/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.