Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan Đôi khi, Lâm Tụng An thật sự muốn b*p ch*t Đàm Ninh. Muốn xem xem lúc cận kề cái chết, liệu trong đôi mắt hổ phách lạnh lùng như hồ nước sâu kia có thoáng qua chút cảm xúc hay không. Anh sợ nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu trong đôi mắt không chút gợn sóng ấy, vì vậy anh cắn mạnh vào cổ mảnh khảnh của Đàm Ninh. Đàm Ninh vô thức nâng eo lên. Như một con hạc bị giam cầm. Đàm Ninh không giãy dụa, điều đó càng khiến ngọn lửa trong lòng Lâm Tụng An bốc cháy mạnh hơn. Anh để lại một vết cắn sâu trên làn da trắng như sứ ở cổ cậu. Đàm Ninh mềm nhũn trong vòng tay anh, toàn thân không còn chút sức lực, chỉ khẽ rên lên khi bị cắn, không có phản ứng nào khác. Khóe mắt cậu từng có giọt nước mắt, nhưng khi Lâm Tụng An quay đầu lại nhìn, giọt lệ ấy đã biến mất. Ngoài cửa xe là bóng tối dày đặc, còn bên trong là cảnh xuân tràn ngập. Văng vẳng vẫn nghe thấy tiếng sinh viên đi ngang qua đầu ngõ cười nói, tiếng còi xe nơi xa lúc cao điểm. Tất cả hòa lẫn vào nhau, rồi tan biến trong không gian kín mít của xe, lặng lẽ thành nền cho sự quấn quýt giữa hai người, giúp Đàm Ninh không bị xao nhãng. Ngay cả khi không trong kỳ mẫn cảm, Lâm Tụng An vẫn có thể bộc phát sức tấn công của một Alpha đỉnh cấp. Mỗi lần xong chuyện, trên người Đàm Ninh đều đầy vết tím xanh, có chỗ là do bị hôn, có chỗ do bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-duoc-phep-rung-dong-yeu-yeu-nhat-ngon/5218184/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.