Đối với dàn khách mời, bốn thử thách vừa qua mệt thì có mệt nhưng cũng không phải không thể vượt qua. Khó khăn thực sự chính là nằm ở ba chặng hành trình còn lại.
Chiều ngày thứ hai kể từ sau thử thách sáng tạo, tổ sản xuất thông báo cho toàn bộ khách mời di chuyển đến bìa rừng nằm ở khu vực thung lũng Thạch Lâm. Hôm nay không ghi hình buổi sáng mà phải đợi đến chiều, ít nhiều cũng có nguyên do của nó.
"Phạm Thanh Khê, cô có cảm thấy chỗ này rất âm u không?"
Phạm Thanh Khê xoa xoa cánh tay: "Ừm, đúng thật là rất âm u, còn có thể nghe thấy rất nhiều âm thanh quái dị."
Cao Lệ Kỳ đi tới, đứng nép sát vào người Lam Thư Dung: "Chị Dung, em đoán tổ sản xuất sẽ quăng chúng ta vào đó, để chúng ta tự sinh tự diệt."
Hứa Nghiệp Thành vừa lúc nghe thấy: "Ý tưởng không tồi, Sở Tuyên, ghi lại đi."
Sở Tuyên nhếch môi: "Được."
Cao Lệ Kỳ hốt hoảng che mặt: "Có phải em đã nói sai cái gì rồi không?"
Lần này tất cả mọi người đều đồng loạt gật đầu.
Người dẫn chuyện lại mang theo một nụ cười nguy hiểm mà xuất hiện: "Chào mọi người, tôi lại mang đến cho mọi người một thử thách hấp dẫn đây. Đảm bảo sẽ rơi nước mắt."
An Kỳ tỏ vẻ xem thường: "Sao hôm nay có mỗi mình cô ở đây?"
Người dẫn chuyện từ tốn: "Những người kia đang ở chỗ khác đợi mọi người."
Sở dĩ An Kỳ hỏi như vậy là bởi vì người dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-doan-duoc/3357052/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.