Thức dậy và đón bình minh giữa một cánh đồng hoa là một trải nghiệm không phải ai cũng có được. Cho nên dù bị tổ sản xuất gọi dậy từ rất sớm nhưng mọi người cũng rất nhanh bày tỏ thái độ hợp tác.
Triệu Gia Linh vừa nhìn thấy Phạm Thanh Khê liền rất nhanh chạy lại túm lấy cô: "Chị Thanh Khê, tối qua ngủ có ngon không?"
Phạm Thanh Khê gật đầu: "Cũng được."
Triệu Gia Linh lại oán than: "Chả bù cho em bị mất ngủ cả đêm. Chị xem, mắt có quầng thâm hết rồi."
Phạm Thanh Khê nghe xong cũng chỉ cười cười cho qua. Đối với sự nhiệt tình của Triệu Gia Linh, đến bây giờ cô vẫn chưa thể thích ứng.
Lam Thư Dung từ ngoài trở vào thấy hai người đứng nói chuyện thì chỉ liếc mắt một cái, sau đó bỏ qua Triệu Gia Linh mà đến bên cạnh Phạm Thanh Khê: "Tặng cô."
Trong tay nàng là một bó hoa đủ loại, trên cánh hoa còn đọng lại vài giọt sương căng mọng.
Phạm Thanh Khê khó hiểu: "Đây là?"
Lam Thư Dung hất cằm: "Yên tâm, tôi không ngắt hoa cỏ lung tung đâu. Là ông chủ trang viên này cho tôi đó. Tặng lại cho cô."
Phạm Thanh Khê mỉm cười: "Tôi không có nói cô ngắt hoa cỏ lung tung."
Dừng một chút cô lại nói: "Cảm ơn."
Lam Thư Dung vui vẻ nắm tay cô chỉ về phía xa xa: "Họ đang thu hoạch hoa, nghe nói là chở vào thị trấn để bán. Ông chủ nói nhà họ là nguồn cung cấp hoa lớn nhất Viễn Sơn đó nha."
Phạm Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-doan-duoc/3322730/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.