Ở nhà, mọi người nhận được tin tức thì lập tức đến. Không giống lần trước, lần này Bùi gia khiêm tốn hơn, không dẫn theo nhiều người như thế mà chỉ có Lâm Tịch, Bùi Lương cùng Bùi Phưởng.
Ba người tìm đến phòng bệnh của Tư Truy, thấy Bùi Nghiêu đang ở bên lau mồ hôi cho cô. Lâm Tịch lo lắng hỏi: "Con bé làm sao vậy? Lại dị ứng rượu sao?"
"Dạ..."
Bùi Nghiêu đáp nhẹ một câu, lau mồ hôi xong liền chuyển qua lau bàn tay cô. Trên cánh tay có những chỗ ngứa quá, bị cô cấu, anh nhìn mà không kìm được xót xa, trong lòng như có gì đó liên tục đấm vào.
Nhìn động tác rất đỗi dịu dàng của anh, Bùi Phưởng dìu mẹ ngồi xuống, cùng với bà hỏi cho rõ ràng.
"Anh à, tại sao chị ấy đã biết mình bị dị ứng với rượu mà vẫn cố chấp đến vậy? Để bây giờ nhập viện... cũng may tình trạng không nặng lắm..."
Bùi Phưởng vừa nói vừa ngừng lại, tỉ mỉ quan sát nốt đỏ trên dưới khắp người Tư Truy, ngay cả khuôn mặt cũng bị ửng lên.
Người đàn ông im lặng trong giây lát, cuối cùng chỉ nhả ra đúng một câu: "Vì phần thi của cô ấy liên quan đến rượu vang."
Nếu anh kiểm soát tốt hơn mỗi vòng thi thì có lẽ những chuyện này chưa chắc đã xảy ra, hoặc anh đã có thể hỗ trợ cô một cách kịp thời. Thế nhưng, thời gian chẳng thể quay ngược, tự trách cũng không làm được gì.
Lúc này, Tư Truy đột nhiên cử động, cô mấp máy môi, đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-de-bat-nat/3049458/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.