1.
Vào ngày đông chí, tuyết rơi dày đặc.
Tôi đứng trước cửa sổ của khoa sản, nhìn trời đất trắng xóa, trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình chỉ nảy ra một ý nghĩ——
Nếu tôi chết, Tề Cẩn Niên phải làm sao đây?
Vốn dĩ ngập tràn vui sướng đến đây khám thai, kết quả lại bị chẩn đoán ung thư thận, tôi cũng không biết nói với anh thế nào mới làm anh không quá đau khổ.
Cố nén nỗi chua xót, tôi định gọi điện thoại cho anh, bất ngờ trong tầm mắt lại thấy bóng anh và mẹ chồng tôi.
Họ đang đi bộ từ bãi đỗ xe đến tòa nhà khu khám bệnh.
Mẹ chồng tôi đang thân mật khoác tay một phụ nữ trẻ, Tề Cẩn Niên cách họ một khoảng. Có lẽ do tuyết trơn, cô gái kia hơi loạng choạng, mẹ chồng tôi lập tức quay sang gọi anh.
Trong bầu trời đầy tuyết bay, người đàn ông cao lớn, đẹp trai ngời ngời che chở một cô gái đang nép vào người mình, bức tranh tuyệt đẹp… đẹp đến chói mắt như thế.
Tôi biết rất rõ cô gái kia, là thư ký của anh, Lương Sảng.
Tôi cũng không biết mối quan hệ của họ từ khi nào đã thân thiết như vậy.
2.
Tề Cẩn Niên là người thân duy nhất của tôi trên thế giới này.
Từ năm tôi 15 tuổi, anh đã luôn che chở, cưng chiều tôi.
Tôi luôn tin chắc rằng dù tất cả đàn ông trên đời này có phản bội thì anh ấy sẽ tuyệt đối không.
Nhìn chăm chăm vào hình bóng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727013/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.