5.
Tôi nhìn bánh kem trong tay Tề Cẩn Niên, ra vẻ bất ngờ.
“Thần giao cách cảm sao? Đúng lúc em muốn ăn bánh kem thì anh mua.”
Vẻ căng thẳng của Tề Cẩn Niên giảm đi. Anh bước nhanh về phía tôi, đặt bánh kem trước mặt tôi: “Anh mua cho em bánh mousse cam mà em thích nhất đây.”
Sắc mặt Lương Sảng lập tức thay đổi. Rồi lại lập tức gượng cười, “A, chị Nguyệt Nguyệt đến rồi sao? Lâu rồi không gặp, chị vẫn tao nhã quyến rũ như thế này, thảo nào Tề tổng luôn nói em ấu trĩ, ngây ngô, dù sao thì khí chất phải được tích lũy theo thời gian!”
Ám chỉ tôi lớn tuổi, có thể đánh bại tôi à?
Cô ta nợ tôi quá nhiều, sớm muộn gì cũng phải trả.
Tôi cười nhẹ, không để ý đến.
Tề Cẩn Niên nhíu mày, “Lương Sảng, ra ngoài!”
Cô ta tự mãn như vậy, đại khái không ngờ cha của con mình chẳng những không dung túng cô ta chơi trò tiểu xảo với tôi mà ngược lại, còn nghiêm khắc trách móc.
Cô ta cắn môi, yếu đuối đáng thương: “Xin lỗi Tề tổng, em không quấy rầy anh với chị Nguyệt Nguyệt nữa.”
Đáng tiếc Tề Cẩn Niên không thèm nhìn cô ta.
Cô ta hậm hực bỏ đi.
Ánh mắt anh khóa chặt lên mặt tôi, giọng dè dặt.
“Không phải nói sẽ gặp em ăn trưa sao, em… sao lại đến đây?”
Tôi nhìn anh.
Nước mắt kiềm nén hồi lâu bắt đầu rơi xuống từng giọt.
Anh lộ vẻ bối rối, luống cuống tay chân lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727011/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.