10.
Khi đến bệnh viện ung thư, toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trần Thành nhìn thấy tôi thì mắt hồng lên.
“Chị đừng sợ, chúng ta làm kiểm tra toàn diện trước, nếu tế bào ung thư không di căn thì chúng ta xem xét phương án cắt bỏ thận, chỉ cần điều trị kịp thời thì tỉ lệ sống sót sau 10 năm của ung thư thận rất cao.”
Tôi và Trần Thành đều tốt nghiệp trường đại học Y Bắc Thành, cậu ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi, hiện là trụ cột của khoa Ung bướu tiết niệu. Nhưng tôi vì một chấn thương cách đây ba năm nên không thể cầm dao mổ được nữa, chia tay vĩnh viễn với nghề nghiệp mà tôi yêu quý.
Tôi cười lắc đầu, “Chị chỉ có một quả thận.”
Quả thận kia cũng đã mất từ lần chấn thương đó. Vì vậy tôi biết tình hình không khả quan.
Nhìn ánh mắt vừa kinh ngạc vừa thương xót của Trần Thành, tôi xua xua tay: “Đừng nhìn chị như vậy, chị không muốn nhờ người quen chữa bệnh chính vì ánh mắt thế này của mọi người. Thật ra chị tìm em chữa bệnh là chuyện phụ, chủ yếu là muốn nhờ em một việc.”
Trần Thành nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nghiêm túc gật đầu, “Chị cứ nói.”
“Chị muốn hiến xác cho trường chúng ta làm nghiên cứu.”
“Choang”, chiếc cốc Trần Thành đang cầm rót nước cho tôi rơi xuống đất.
“Chị…”
Cậu ấy nghẹn ngào.
Cuối cùng ngược lại là tôi an ủi cậu ấy cả buổi.
Cuộc đời của tôi ngắn ngủi, cũng không sống ra dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727008/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.