21.
Sau khi chuyển đến bệnh viện ung bướu, Trần Thành sắp xếp cho tôi phòng bệnh một giường.
Tuy nhiên do chấn thương nặng ở đầu nên tình trạng tôi không được tốt, sau khi rút ống dẫn lưu tôi sốt nhẹ không ngừng, huyết đồ rất thấp. Thể trạng như vậy không thể tiến hành phác đồ điều trị ung thư, chỉ có thể kéo dài chờ đợi.
Cơn đau dưới thắt lưng ngày càng tồi tệ. Cơn đau ngấm vào tận xương.
Tôi là người chịu đau tốt, dạ dày đau quằn quại vẫn có thể chịu đựng suốt hai tiếng không uống thuốc. Bây giờ đã đến nông nỗi không ngừng thuốc giảm đau mỗi ngày.
Sau lần tôi đột ngột chóng mặt ngất đi lần nữa, được cấp cứu tỉnh dậy, tôi nhìn thân hình gầy guộc của mình trong gương, hoảng hốt cảm thấy mình không gắng gượng được bao lâu.
Nhưng tôi từng nỗ lực cổ vũ bản thân như vậy, tôi muốn sống tiếp…
Dù chỉ sống thêm một năm nữa thôi, để tôi ngắm nhìn bốn mùa thay đổi cũng tốt rồi.
“Tiểu Nguyệt, người nhà con không phải ở Bắc Thành sao? Nếu trong lòng có gì muốn nói, con nói với dì được không? Đừng giấu hết mọi thứ trong lòng, như vậy không tốt cho sức khỏe.”
Hộ lý Lưu là một người rất tinh tế.
Tôi rất thích dì.
Có khi nhìn dáng vẻ bận rộn của dì, tôi không kiềm được suy nghĩ, nếu mẹ tôi còn sống, có phải cũng dịu dàng chăm sóc tôi thế này không.
Không, không, may mà ba mẹ đều đi rồi.
Nếu không để họ phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727000/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.