Ở tuổi 72, cuối cùng tôi cũng chinh phục được vấn đề khó khăn trong việc điều trị ung thư thận.
Viện trưởng nói tôi làm vẻ vang đất nước, mang lại lợi ích cho toàn nhân loại.
Chúng tôi là quốc gia đầu tiên trên thế giới có thể chữa khỏi bệnh ung thư thận, vượt qua kiểm chứng lâm sàng, để những bệnh nhân ung thư thận đau đớn cuối cùng có thể đợi được ánh sáng.
Nhưng đâu ai biết, cô gái tôi yêu chính là người giữ vững niềm tin, phấn đấu cả đời cho nó.
Càng không ai hay biết, thành công của tôi huy hoàng thế nào thì trái tim tôi đau khổ đến đấy.
Bởi vì cô gái tôi yêu thương, cô ấy không thể chờ đến ngày này.
Tôi biết đàn chị lần đầu tiên khi tôi tham gia lớp học giải phẫu.
Vì căng thẳng, lo lắng nên dù đã xây dựng tâm lý bao nhiêu thì khi chúng tôi thực sự bước vào phòng mổ, nhìn thi thể thật sự chờ chúng tôi thực hiện… chúng tôi vẫn hoảng hốt, luống cuống chân tay.
Chị là sinh viên xuất sắc, được thầy mời đến tư vấn tâm lý cho chúng tôi.
Chị rất đẹp, hấp dẫn người khác hơn cả chính là sự dịu dàng của chị.
Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại, chuyện lớn lao thế nào qua miệng chị nói ra thì như mưa thuận gió hòa, khiến người ta yên tâm, dễ chịu.
Ngoài ra, sự kiên nhẫn, bình tĩnh của chị cũng làm người ta mê mẩn.
Mọi chuyện dù phức tạp đến đâu, có chị ở đó đều có thể trầm tĩnh giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2726997/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.