Adrian từ trên giường ngồi dậy, đầu đau như muốn nứt ra.
Hắn lại mơ thấy Chung Yến. Người nọ đứng trên lễ đài, khuôn mặt bình tĩnh nhả ba chữ “tôi tiếp nhận”, đập nát hết thảy ảo tưởng nực cười của hắn.
Adrian ngồi trong bóng tối hồi phục lại cảm xúc một lúc, cuối cùng mới mở thiết bị đầu cuối cá nhân lên xem giờ. Mấy chữ số lơ lửng hiện lên nơi cổ tay hắn – mới 5h sáng.
Đầu sỏ làm hắn gặp ác mộng đang lẳng lặng nằm trên tủ đầu giường, là một bức thư – không phải thư điện tử, đây là thư giấy chân chính. Thứ đồ vật này cho tới nay đã gần như tuyệt tích, có lẽ đến viện bảo tàng mới có thể chiêm ngưỡng, nhưng Học viện Tối cao Liên Bang từ xưa nay vẫn luôn gióng trống khua chiêng về địa vị ‘cổ xưa, chính thống’, gửi thứ đồ nghệ thuật như vậy cũng không phải là lần đầu tiên.
Vỏ phong thư đã bị người nào đó không hiểu phong tình xé ra đầy thô bạo, để lộ nửa mép giấy in chữ phỏng theo nét viết tay bằng mực:
“Gửi ngài Tổng chỉ huy quân đội Navi – Adrian Yate:
Thấm thoát đã bảy năm không gặp kể từ lễ tốt nghiệp lần thứ 91 của Học viện Tối cao Liên Bang, mong rằng kể từ khi rời trường ngài Yate hết thảy thuận lợi.
“Sao trời luân chuyển, trí tuệ mới là vĩnh hằng. Đã một thế kỷ trôi qua, Học viện Tối cao Liên Bang không phụ cái tên của mình, vẫn luôn không ngừng đào tạo nhân tài phục vụ cho Liên Bang.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463285/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.