“Chỉ, chỉ huy…” Thiếu uý tới truyền tin vừa đi tới cổng đã chạm mặt cảnh Adrian nổi trận lôi đình, cẩn thận nghe xong nội dung, vậy mà lại có người giẫm lên ‘vùng cấm’ của chỉ huy, lập tức hận không thể quay người rời đi ngay, không muốn bị sa chân vào mớ hỗn độn này.
Toàn bộ quân đội Navi —— không, thậm chí ngay cả những người dân bình thường trong tinh khu Navi cũng đều biết, tổng chỉ huy của họ không phải một cấp trên quá hà khắc, thậm chí ngược lại, vì hắn còn trẻ, khi ở chung với binh lính và dân chúng bình thường cũng không hề có vẻ kiêu ngạo, có uy tín rất cao ở Navi. Hắn rất ít khi nổi giận làm khó thuộc hạ, mà cho dù có giận điều gì thì cơn giận đến mà đi cũng nhanh, chỉ có riêng một ‘vùng cấm’ tuyệt đối không được nhắc tới.
Đó chính là ‘vị kia’ ở bên Thủ đô tinh phồn hoa, đầu còn lại xa xôi của Liên Bang.
Nghe nói khi tổng chỉ huy mới đến Navi chỉ có một chức vị suông không có thực quyền, lại còn rất thấp, khi ấy khắp Liên Minh đều bàn luận về sự kiện quyết liệt của Sao Song Tử, đến cả Navi xa xôi cũng không ngoại lệ, luôn có người đến hỏi những vấn đề về ‘vị kia’. Sau mấy lần Adrian trở mặt đồng thời khẳng định ‘Không được nhắc đến người kia trước mặt tôi’, thì đại đa số mọi người đều thức thời không hỏi nữa. Nhưng khi đó lại có một tiểu đội trưởng trẻ tuổi cùng cấp với Adrian, vì tác phong chiến đấu hung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463267/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.