“Mày là ai? Sao lại vào được đây?” Tên đàn em ngồi ở vị trí ghế phó trừng to mắt quát lớn.
Adrian vén mũ ngụy trang lên, không quan tâm đến câu hỏi của tên kia, cũng không để ý đến nòng súng từ bốn phương tám hướng đang chĩa về mình, chỉ nhìn chằm chằm vào Chung Yến nói: “Lại đây.”
Chung Yến không do dự mà nghe theo, lập tức chạy về hướng Adrian. Có người quát to: “Đứng lại” rồi chuyển nòng súng về phía y, nhưng y vẫn không hề dừng lại. Y biết rằng Adrian sẽ giải quyết ổn thỏa. Chỉ nghe thấy hai tiếng “Pằng pằng”, súng của hai tên đạo tặc đang ngắm vào Chung Yến bị bắn văng ra ngoài.
Lực uy hiếp của chiêu này rất rõ ràng, hai tên kia dù không bị thương nhưng lại càng cho thấy kỹ năng bắn súng chính xác đến đáng sợ của người mới tới. Trong lúc nhất thời không kẻ nào dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Chỉ trong vài giây này, Chung Yến đã chạy đến trước mặt Adrian.
“Mẹ nó, cậu đúng là biết gây chuyện đấy.” Adrian hung dữ mắng, “Lát nữa tôi cho cậu biết tay.”
Chung Yến bị Adrian thô bạo nắm chặt cánh tay kéo đến bên cạnh. Rõ ràng Adrian vẫn chưa thu lại lực cánh tay, y cảm thấy cánh tay của bản thân bị hắn nắm chặt tới phát đau, nhưng cũng không bảo hắn buông ra, chỉ nhỏ giọng cãi lại: “Sao lại là tôi gây chuyện chứ? Lúc đầu tôi còn nghi ngờ nhóm cướp này là do cậu thả ra đấy.”
Adrian suýt chút nữa bị tức chết, “Tôi muốn cản trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463257/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.