Chung Yến đẩy tay Adrian ra, nhanh chóng cởi áo sơ mi của mình ra rồi mặc áo khoác của Adrian vào. Y muốn kéo khóa áo khoác lên, nhưng càng sốt ruột càng kéo không lên, Adrian không nhìn được nữa, thô bạo vồ tới kéo lên thay y.
Chờ hắn kéo xong, Chung Yến lần nữa đẩy tay người này ra, định nhảy xuống bàn, Adrian cao to như một bức tường đứng chắn trước mặt y.
Chung Yến gạt tay hắn nhưng không thấy nhúc nhích tí nào, đành phải mở miệng nói: “Quần áo đã thay xong rồi, tránh ra, tôi muốn xuống dưới.
Adrian hỏi: “Chuyện kia là thế nào?”
“Có thế nào cũng không liên quan đến cậu. Tránh ra!”
Adrian không chỉ không nhường đường, ngược lại còn nắm lấy tay Chung Yến vẫn đang một mực muốn đẩy mình, cảnh cáo nói: “Bây giờ tâm trạng tôi đang không tốt, cậu còn đẩy nữa thì đừng có trách.”
Adrian đứng sát vào bàn làm việc, chân của hai người đan vào nhau, vốn dĩ Chung Yến thật sự có thể dễ dàng dùng gối cứng rắn đá vào vị trí yếu nhất của người đàn ông, từ đó thoát khỏi tình cảnh bị người ta quản chế, nhưng lời đe dọa này lại rất hữu hiệu, Chung Yến nghĩ tới tính tình vui giận bất thường của người này, vẫn đành nhịn xuống, ý đồ nói lý: “Sao giờ cậu luôn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề vậy? Bạo lực không thể khiến người khác phục đâu, cậu… Cậu thả tôi ra trước đã…”
“Nơi này không phải Thủ đô tinh, bạo lực có thể phục người. Chào mừng cậu tới Navi, nghị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463252/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.