Đến khi Chung Yến phát hiện mình lên phải thuyền giặc thì đã quá muộn.
“Chúng ta bàn không phải như thế!” Trên hành lang của quân hạm, Chung Yến gắng sức bước theo sau Adrian, “Cậu chậm một chút, tôi không theo kịp.”
Adrian mắt điếc tai ngơ nửa câu sau, tốc độ chẳng những không chậm lại, còn tỉnh bơ nói: “Tôi chưa hề hứa hẹn điều gì với cậu cả. Cậu yêu cầu tới Navi, tôi đã chấp thuận thì cậu nên biết ơn mới phải.”
“Tôi đến là để tìm người hợp tác! Quân đội Navi đối xử với đối tác như vậy sao? Tôi… Cậu chậm đã.”
Adrian cảm giác có một lực kéo lấy mình, cúi đầu nhìn, hoá ra Chung Yến đang kéo vạt áo hắn.
“Buông ra!”
“Tôi không đi được nữa rồi.”
Adrian còn tưởng là y chơi xấu, xoay người mới phát hiện Chung Yến thế mà đang thở hổn hển như vận động quá độ xong thật.
Khi còn đi học tố chất thân thể của Chung Yến cũng rất kém, đau đầu ốm sốt bệnh vặt không ngừng, tới năm hai Adrian đã từng bắt y chạy bộ buổi sáng một thời gian, sau này việc học càng lúc càng nặng, Chung Yến còn kiêm thêm chức vụ hội trưởng hội học sinh, thường xuyên phải tới gần sáng mới ngủ, buổi sáng dù được ngủ thêm một lúc cũng tốt, Adrian cũng không nỡ gọi y dậy sớm một tiếng đồng hồ, thành ra chạy bộ buổi sáng cũng không giải quyết được gì.
Nhưng qua mấy tháng cùng chạy bộ đó, Adrian cũng đủ hiểu rõ thể lực của đối phương kém tới đâu. Quãng đường bốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463244/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.