“Để tôi nhắc cho cậu nhớ.” Adrian không hề bị lay động, “Lúc đi học, có chí ít mười lần, cậu ốm không thể lên lớp còn nói với tôi là ‘không sao’. Tới giữa tháng, cậu bị sốt tới hơn ba mươi chín độ nhưng nói với tôi thế nào cậu có còn nhớ rõ không?”
Chung Yến hiếm được khi mạnh miệng, đáng tiếc chỉ bộc phát được một lần như vậy, nói xong ý liều cũng tan mất hết. Y lau sạch nước mắt trên mặt, thấp giọng nói: “Cậu biết ý tôi không phải như thế mà, chúng ta đang nói về những lời nói dối chủ quan với mục đích lừa gạt. Tôi có rất nhiều chuyện, nhiều suy nghĩ chưa hề nói, nhưng tôi chưa từng có ý định lợi dụng cậu… Không có cố tình lừa dối như cậu nói, tôi cũng không phải muốn giả vờ thế nào thì giả như vậy.”
Nói xong, y rủ mắt, cười khổ: “Lúc đầu không định giải thích, vì có nói cậu cũng không tin… Tôi chưa từng có bạn, cậu là người đầu tiên. Năm hai phân viện, học sinh ở Học viện quân sự đều dọn đi hết, cậu nói cậu không đi, còn nói thà mỗi ngày đi sớm hơn một tiếng còn hơn. Từ đó về sau, mỗi ngày tôi đều cẩn thận từng li từng tí, mỗi lời nói ra đều phải cân nhắc xem có làm cậu không vui không. Nhưng lúc ấy tôi cũng rất sợ, sợ có một ngày cậu có một người bạn thân thiết hơn, hoặc là tôi làm cậu không hài lòng ở đâu, cậu sẽ đi mất. Vậy nên tôi ôm đồm hết dọn đẹp cơm nước chỉ để lấy lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463235/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.