Adrian không ngờ rằng, ngày hôm sau lại nhận được cuộc gọi tiếp khách nội tuyến.
“Chỉ huy, có người gọi tới, nói có việc muốn tìm ngài…”
Ngay từ đầu Adrian không ý thức được là ai gọi tới, thấy tiếp tân do dự không nói còn cho là đại nhân vật nào đó chỉ mặt gọi tên nên họ không tự quyết định được.
“Ai? Không phải tôi đã dặn tháng này rất bận, cuộc gọi như vậy đều nói là tôi đang vắng mặt rồi sao?” Adrian thuận miệng nói, “Chuyển cho phó chỉ huy đi.”
“Ơ, nhưng mà người này nói anh ấy là… là… ừm…”
Ấp ấp đến vậy, Adrian rốt cuộc phát hiện điểm không thích hợp, kịp phản ứng lại: “Chung Yến?”
“Vâng vâng, là anh ấy.” Tiếp tân nghe thấy Adrian không nổi giận, như được đại xá nói, “Ngài xem nên chuyển cho phó chỉ huy hay…”
“Y gọi tới còn chuyển cho phó chỉ huy làm gì? Nối máy cho tôi. Có nói có chuyện gì không?”
“Chỉ nói là chuyện gấp, cụ thể thì không nói. Vậy tôi sẽ nối máy cho ngài ngay.”
Sau âm thanh thông báo, giọng trong loa đổi thành của Chung Yến.
“Chuyện gì?” Adrian hỏi, “Thủ đô tinh có biến?”
Chung Yến nói: “Không phải… Tôi chỉ muốn hỏi, dao trong bếp đều để đâu hết rồi? Tôi nhớ mấy ngày trước còn thấy mà.”
Adrian như gặp phải địch, cảnh giác hỏi: “Cậu tìm dao làm gì?”
Chung Yến gần đây vẫn luôn không vui, mặt ủ mày chau. Tuy nói người này bình thường cũng không có tính tình hoạt bát, nhưng trông dáng vẻ bây giờ quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463225/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.