Chung Yến bị doạ cho nói không được thành lời, “Mới, chúc mừng năm mới… Cậu đi đâu vậy? Không đúng, trong sân là thứ gì?”
Adrian vừa cởi áo khoác vừa nói: “Cậu không biết sao? Thỏ khổng lồ vũ trụ đó. Uổng cho cậu nhiều năm như vậy vẫn luôn miệng nói thích thỏ khổng lồ vũ trụ.”
“Tôi đương nhiên nhận ra được!” Chung Yến nói, ngay cả Adrian tiện tay ném áo lên ghế bàn ăn cũng không quản nữa, “Đây là… hình chiếu 3D sao?”
Adrian nói: “Cậu tự sờ là biết. Nào.”
Chung Yến choáng váng theo hắn ra khỏi cửa sau, xuyên qua hàng cây cao, ngẩng đầu đứng trước mặt đống lông trắng khổng lồ nọ.
Một tay Adrian đút trong túi, đứng sau lưng y nói: “Sờ thử một chút xem.”
Chung Yến đưa tay đặt lên bộ lông thỏ dày nặng, cảm giác vừa mềm vừa ấm áp.
Lực tay y quá nhe, con thỏ cụp tai không chú ý tới. Nó như đã quan sát hoàn cảnh xong, bỗng nhiên nằm xuống. Chung Yến giật nảy mình, rời tay, lùi về sau hai bước, đụng vào người Adrian ở phía sau. Adrian đỡ lấy vai y.
“Sờ được chưa? Có phải hình chiếu không?” Hắn hỏi.
“Không phải… Là vật sống.” Trong đầu Chung Yến bị lấp đầy bởi đủ loại vấn đề. Y xoay người nhìn Adrian hồi lâu cũng không nói ra lời, cuối cùng chọn một câu để hỏi, “Sao cậu… Làm sao cậu lại có một con Thỏ khổng lồ vũ trụ?”
“Không phải cậu nói muốn làm cơm tối cho tôi sao?”
Chung Yến dâng lên chút dự cảm xấu, quả nhiên đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463219/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.