“Nói vớ vẩn gì vậy.” Adrian nói, “Mua chăn gối đệm các thứ thôi.”
Fayn: “Đang êm đẹp mua chăn gối làm gì. Sao, các cậu định chia giường ngủ hả?”
Adrian cảm thấy không nên tiếp tục cuộc trò chuyện này, cắn răng nhả ra một câu: “Chúng tôi vẫn luôn chia giường ngủ.”
“À đúng, nhà cậu có một bộ dự bị, tôi còn chưa được dùng lần nào.” Fayn càng thêm không hiểu hỏi, “Vậy sao lại phải mua mới.”
Còn không phải vì con thỏ con chết tiệt kia không chịu chui vào ổ sao? Adrian nhìn Chung Yến, ý là: Cậu đòi mua chăn gối, cậu lên đi.
Chung Yến lên, dứt khoát nói: “Một bộ bị bẩn rồi.”
Fayn: “Bỏ vào máy giặt rồi bật hong khô, hai tiếng là xong chứ mấy?”
“… Hỏng. Ném rồi.” Chung Yến miễng cưỡng bịa tiếp.
Fayn khiếp sợ: “Các cậu đã làm gì mà chăn gối không những bẩn mà còn hỏng nữa?”
Chung Yến nhìn về phía Adrian, ra vẻ như hỏi ý hắn xem có nên nói hay không, còn ý nghĩa thực tế là: Không bịa nổi nữa, cậu lên đi.
Hai mắt Adrian đều viết: Nhìn xem cậu bịa cái lý do vớ vẩn gì đây.
Đến cả Fayn cũng không quá tin tưởng, chần chờ hỏi: “Chẳng lẽ các cậu… Đánh một trận?”
“Phó chỉ huy Suster, đừng hỏi chuyện chăn gối nữa.” Uý Lam chặn lại.
Adrian và Chung Yến cùng nhau thở phào, lại nghe Uý Lam tiếp tục nói: “Chăn gối nhất định là vì lý do không tiện nói mà bẩn. Chỉ huy đã không nói, anh cũng đừng hỏi nữa.”
“Phụt.” Fayn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463212/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.