Khi Úy Lam vừa kiểm tra cơ thể của Adrian vừa hỏi mấy câu đại loại như ‘Tên bố anh là gì’ tới lần thứ ba, Adrian rốt cuộc không nhịn được nữa.
“Đầu óc tôi thật sự không có vấn đề gì cả, chỉ là mới vừa rồi nhất thời chưa phản ứng kịp! Ai mà nhớ tên bố tôi là gì được cơ chứ! Hỏi Chung Yến may ra em ấy còn nhớ được.”
Úy Lam gật đật đầu: “Xem ra là không có vấn đề gì.”
Nói chuyện với Úy Lam thật sự quá tốn sức, Adrian mệt lòng tới cực độ. Hắn vừa mới tỉnh lại từ cơn mê, khác với trong mộng, nằm trên giường hơn nửa nắm, cả người hắn không có chỗ nào là không thoải mái cả.
Úy Lam bắt đầu báo cáo tình trạng cơ thể của hắn, nhưng hắn hoàn toàn không nghe vào, dù sao những điều này Chung Yến cũng sẽ ghi nhớ hết, hắn vội vàng hỏi lại lần nữa: “Chung Yến đâu? Thiết bị đầu cuối của tôi đâu rồi?”
“Ngài Chung mới ra viện không bao lâu, chúng tôi đã cho người thông báo rồi, hẳn là sẽ tới ngay thôi. Thiết bị đầu cuối của ngài cũng là ngài ấy giữ.” Úy Lam nói tới đây thì thiết bị đầu cuối của cậu ta cũng kêu lên. Cậu ta nâng cổ tay nhìn thoáng qua, nói tiếp: “Ngài tổng thống và chỉ huy Suster đều đã nhận được tin rồi. Chỉ huy đang trên đường đến, tổng thống tạm thời không thể phân thân tới được, báo chúng tôi gửi tới ngài lời hỏi thăm sức khỏe, sau này sẽ trò chuyện cùng ngài sau.”
Adrian vô thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463086/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.