Những nơi được lưu lại sau khi một tiền nhân tu sĩ ngã xuống hoặc phi thăng thường chia làm ba loại: bí cảnh, động phủ, nơi truyền thừa.
Bí cảnh là loại thường gặp nhất, số lượng mở ra cũng nhiều nhất, là nơi các tu sĩ dưới Đại Thừa kỳ dùng để cư trú hoặc cất giấu địa bảo. Nếu bí cảnh được bảo tồn tốt, không bị hư hao gì nhiều thì chỉ cần bước vào sẽ dễ dàng nhận thấy thiên hướng sở thích của chủ nhân bí cảnh.
Chẳng hạn như bí cảnh hiện tại khắp nơi đều có thể dễ dàng bắt gặp được hoa sen, vừa tiến vào đã đụng phải Tam Sắc Liên, sau đó càng đi sâu vào trong thì càng gặp được vô số loại sen với đủ hình dạng, màu sắc khác nhau, rõ ràng có thể thấy được chủ nhân bí cảnh này có một chấp niệm với sen lớn đến mức nào.
Giờ phút này trong tay Du Phục Thời là một mầm cây nho nhỏ dính đầy bùn, hai phiến lá cây cơ hồ bị bùn nhuộm thành màu đen, nhìn bộ dáng mười phần mang điềm xấu.
“Địa Huyễn Liên là gì?” Diệp Tố hỏi.
“Địa Huyễn Liên là một loại huyễn liên sinh trưởng dưới lòng đất, cộng sinh với địa long, khi mới nảy mầm chỉ có thể dụ dỗ yêu thú nhưng khi nó trưởng thành thì có thể huyễn hoặc được vạn vật, tương truyền ở thời thượng cổ các đại tông môn sẽ dùng nó để các đệ tử tôi luyện đạo tâm, giảm bớt tâm ma.” Từ Trình Ngọc nhìn về phương hướng bọn họ vừa tới, nói: “Khi Địa Huyễn Liên mới nảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-can-loan-an-va/2776652/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.