Không ai dự đoán được Giản Hồ sẽ đột nhiên ra tay, càng không ai nghĩ tới Diệp Tố thế nhưng sẽ xông tới nghênh đón.
Một người xếp hạng đệ nhị của tây phương, còn một người là đông phương đệ nhất đếm ngược, dùng chân cũng có thể đoán được ai sẽ thắng.
Diệp Tố lại không hề có chút nào sợ hãi, khi chạy về phía Giản Hồ thì nàng cũng nhanh chóng ném ra mấy đạo phù chú.
Hồ Vương là yêu nên ở tu chân giới phải chịu một lượng áp chế tự nhiên, thêm nữa lúc trước hắn bị thương nặng nên cảnh giới bị thụt lùi. Theo cốt truyện của nguyên tác thì nữ chủ Ninh Thiển Dao vô tình nhặt được hồ yêu, lập khế ước yêu thú, từ đó hai bên cùng một cảnh giới, từ Nguyên Anh sơ kỳ tăng lên đến trung kỳ.
Giản Hồ lúc này hẳn là đã Nguyên Anh trung kỳ.
“Một chút tài mọn.” Đôi mắt hẹp dài của Giản Hồ nhìn Diệp Tố đầy khinh bỉ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, mấy lá phù rách cũng muốn đối phó hắn? Đúng là không biết trời cao đất dày.
Hắn vung lên một trảo, cách không xé tan những phù chú đang bay tới, đồng thời nhẹ điểm mũi chân nhảy dựng lên, vọt về phía Diệp Tố, linh cầu trong lòng bàn tay còn lớn hơn trước vài phần.
Mấy người Từ Trình Ngọc đứng ở lối ra của sân thi đấu từ xa cũng có thể cảm nhận được uy hiếp không nhỏ từ động tác của hắn.
“Huynh không đi hỗ trợ sao?” Liên Liên hỏi Từ Trình Ngọc đứng gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-can-loan-an-va/2776211/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.