Trình Dư cứ mơ mơ màng màng, rõ ràng người say sức rất yếu vậy mà cũng kéo nổi một tên đàn ông to khỏe như Tạ Lâm băng sang đường chạy thẳng vào khách sạn, miệng còn không ngừng lẩm bẩm, muốn thuê phòng, muốn ngủ với anh.
Đứng trước quầy checkin, lễ tân nhìn hai người bằng ánh mắt gần như phát sáng, sau đó lại cúi đầu xuống tủm tỉm cười, tình huống này khiến Tạ Lâm hoàn toàn chết lặng.
Tạ Lâm ngại ngùng cầm thẻ phòng rồi kéo Trình Dư cái vèo, hận không thể vác luôn cả người ôm đi.
"Cậu im lặng cho tôi xem nào."
Tạ Lâm nhìn Trình Dư bằng ánh mắt hoàn toàn bất lực như kiểu đánh không đánh được mà mắng cũng không xong. Trình Dư như không nghe thấy, cũng không phát hiện ra bộ mặt đen như than cả anh, cả người cứ như không có xương tựa hẳn vào trong lòng anh ôm ấp. May là trong thang máy chỉ có hai người, cậu dụi đầu lên lồng ngực ấm áp của anh gọi.
"Anh ơi."
"Làm sao?"
"Anh..."
"Nói đi."
"Em thích anh."
Thấy người kia im lặng Trình Dư lại cọ vào lòng anh nói: "Em thích anh lắm luôn ấy."
"Ừ." Tạ Lâm mỉm cười vòng tay ôm lấy Trình Dư càng chặt hơn, nhưng lại không đáp lại câu vừa rồi của cậu.
Không biết hai người làm sao về được đến phòng, khi cánh cửa vừa sập lại đã điên cuồng lao vào hôn môi, tuy không phải là lần đầu tiên nhưng ngày hôm nay không hiểu sao cả hai đều không kiềm chế nổi mình, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435819/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.