Nói là sống với nhau được ba năm nhưng thật ra Trình Dư không biết gì về công việc của Tạ Lâm cả, anh muốn giấu cậu đi còn không được nói gì đến chủ động giới thiệu công ty và bạn bè của anh, nên cậu cũng không dám hỏi đến.
Cậu chỉ biết gia cảnh nhà Tạ Lâm cũng thuộc dạng khá giả, bởi vì ở quê, nơi mà anh sống là một căn biệt thự nổi bật nhất trong những số ngôi nhà gạch ngói bình thường xung quanh, được ông Tạ một tay trang trí nên càng thêm nổi bật, khắp vườn đều trồng những khóm hoa hồng nở rộ, từ lần đầu tiên thấy ngôi nhà này cậu đã rất thích, nhìn mãi không thôi.
Tạ Lâm không nhắc đến gia đình anh bao giờ, chỉ loáng thoáng nghe qua là mẹ anh đã mất, bố thì hung dữ bảo thủ đã vậy còn keo kiệt. Anh ôm ý tưởng mở công ty riêng từ những năm còn đi học phổ thông nhưng không có tiền, lên đại học khó khăn lắm mới quen được vài người chung ý tưởng, thế nhưng lại gặp khó khăn về vốn. Anh rất ít khi liên lạc với bố, lần đó lấy hết can đảm để xin tiền ông, nào ngờ ông thẳng thừng từ chối.
Đến tận vài năm sau thỉnh thoảng Trình Dư vẫn nghe Tạ Lâm cằn nhằn, Tạ Thành Phong chết tiệt, tôi mà mở miệng cầu xin ông lần nào nữa thì tôi không phải người.
Cũng may sau đó ông nội Tạ cho anh một chút, còn bắt anh sau một năm phải trả lại gấp đôi, không thì đừng có về nhà nữa.
Tạ Lâm lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435802/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.