Mạng xã hội là con dao hai lưỡi nhưng không ngờ nó lại đáng sợ như vậy, đọc những lời bình luận khó nghe Trình Dư cảm thấy thật sự sợ hãi, cứ có ai đi qua lại có cảm giác như họ đều nhìn chằm chằm cậu, hàng ngàn con mắt soi mói chỉ chỏ cười nhạo cậu.
Trình Dư không thể chịu nổi nữa mặc kệ hiện tại đang là giờ làm vội chạy ra ngoài.
Rõ ràng họ còn không biết gì sao có thể nói cậu và Tạ Lâm như thế?
Chỉ cần đăng lên một bài viết là có thể định tội người khác chẳng cần quan tâm thật giả đúng sai hay sao?
Lần đầu gặp tình huống như vậy cậu hoang mang không biết phải xử lý như thế nào, ngày hôm đó cậu cùng Tạ Lâm đi ăn là thật, nói giữa cậu và anh trong sạch có ma mới tin, họ vẫn luôn tin vào những gì mà họ đang nghĩ.
Điện thoại báo có cuộc gọi đến nhưng cậu không nghe, cho đến khi màn hình hiện lên bốn cuộc gọi nhỡ, chuông vừa dừng bên kia lại gọi đến như rất sốt ruột.
Trình Dư kiếm một cái ghế đá ngồi xuống, ép lại hơi thở bình tĩnh một chút mới nhấc điện thoại lên. Vừa được kết nối đầu dây bên kia là giọng Tạ Lâm gấp gáp hỏi: "Em đang ở đâu?"
"Em đang ở hồ trong công viên..."
"Công viên gần công ty em đúng không?" Tạ Lâm nói: "Ở yên đấy đợi tôi đừng đi đâu."
Trình Dư còn chưa kịp trả lời Tạ Lâm đã cúp máy, anh đã dặn thì cậu chỉ có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435779/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.