Trình Dư đã được công ty đặt trước một khách sạn năm sao trong thành phố, vừa xuống máy bay còn bị lệch múi giờ nên cậu rất mệt mỏi, trợ lý được cử đến hỏi cậu có cần gì không nhưng cậu từ chối nói muốn nghỉ ngơi trước, liền nhận được ánh mắt không mấy coi trọng của người đối diện nhưng cậu không thèm để ý.
Có lẽ kẻ này nghĩ cậu là một tên vô dụng được bên nước ngoài cử về giám sát, không cần nhìn cũng đoán ra, có khi vừa đi khỏi hắn ta đã lôi điện thoại ra báo cho cấp trên.
Chuyện đâu còn có đó, cậu cũng không rảnh mà xử lý ngay được.
Đến khi thức dậy lần nữa trời đã tối, Trình Dư xoa cổ cầm quần áo vào phòng tắm rửa rồi gọi phục vụ mang một bàn đồ ăn lên. Cậu mặc chiếc áo ngủ bằng tơ lụa ngồi trên tầng cao nhất của khách sạn nhìn xuống toàn cảnh đêm thành phố Hạ, đặt ly rượu vang vừa vơi được một nửa lên bàn, Trình Dư mở laptop xem thử tình hình kinh doanh trong nước hiện tại.
Nhiều năm qua đi đất nước phát triển lên rất nhiều, đặc biệt thành phố Hạ còn là trung tâm kinh tế của cả nước, khác với thành phố Nam năm đó, nhộn nhịp và hiện đại như vươn lên một tầm cao mới.
Công ty của cậu chuẩn bị tiếp nhận là một chi nhánh sản xuất đồ may mặc, không phải là thương hiệu bình dân mà cũng một thời có tên tuổi trong ngành thời trang. Chỉ tiếc chi nhánh trong nước càng ngày càng đi xuống, tệ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435741/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.